A. Dựa vào bốn tiêu chí: 1) Hình thể và vùng tích mỡ (thân trên, thân dưới hay bụng). 2) Cảm giác thèm ăn và tiêu hóa (ăn nhiều, đầy bụng, táo bón). 3) Chứng lạnh và mệt mỏi (tay chân lạnh, dễ kiệt sức). 4) Phản ứng với stress (bực bội, ăn uống theo cảm xúc). Từ đó phân loại nguyên nhân như tỳ hư, đàm ẩm, ứ huyết.
📝 Detailed Answer
Ban đầu tôi cũng thấy khái niệm 'béo phì theo thể tạng' hơi mơ hồ. Thực tế, Y học cổ truyền không xem béo phì đơn thuần là vấn đề calo, mà dựa vào cách khí, huyết và tân dịch lưu thông trong cơ thể. Ba nguyên nhân chính: Thứ nhất, Tỳ hư – chức năng tỳ yếu, tiêu hóa kém, cặn bã tích tụ, thường bụng to, đầy sau ăn. Thứ hai, Đàm ẩm – chuyển hóa thủy dịch không thông, ẩm thấp ứ đọng, mặt và người phù nề, hay ra mồ hôi, có đờm. Thứ ba, Ứ huyết – tuần hoàn máu bế tắc, chất thải không đào thải, mỡ tập trung ở đùi, mông, tay chân lạnh, đau bụng kinh. Các tiêu chí phân tích: hình thể và vùng tích mỡ (thân trên – ứ huyết, thân dưới – đàm ẩm, bụng – tỳ hư); cảm giác thèm ăn và tiêu hóa (hay đói – vị nhiệt, ăn ít vẫn béo – tỳ hư/đàm ẩm); chứng lạnh và mệt mỏi (lạnh, yếu – khí huyết kém, nóng nhiều mồ hôi – thấp nhiệt); phản ứng stress (dễ nóng giận, ăn uống thất thường – can khí uất kết). Qua đó xác định chính xác thể bệnh, thường phối hợp nhiều nguyên nhân, cần thăm khám mạch và bụng để chẩn đoán cụ thể. Không nên áp dụng thể tạng một cách máy móc; từ từ điều chỉnh hoàn toàn khả thi.